Những “cao bồi” giữa núi rừng Tây Nguyên

Những “cao bồi” giữa núi rừng Tây Nguyên

Nhiều người hẳn không còn xa lạ gì với hình ảnh những chàng cao bồi miền Viễn Tây trên lưng ngựa với súng ống, hoang mạc và cảnh bắn nhau cháy nổ qua phim ảnh nước Mỹ. Ở Việt Nam, nơi Tây Nguyên núi rừng, cũng có những “cao bồi”, nhưng không cầm súng đạn, mà cầm que, cầm gậy, ngày ngày lùa bò đi chăn để kiếm kế sinh nhai.

Những bóng lưng trên sườn đồi đầy nắng gió

Tây Nguyên, mùa khô đang tiến dần đến những ngày cuối cùng. Gió đã không còn khô rát, mà thêm vào chút hơi ẩm, quanh quẩn trên những sườn đồi Chư Sê, xã H’Bông, huyện Chư Sê (Gia Lai). Nơi đó có những đàn bò đang thong thả gặm cỏ, đợi chờ những giọt nước đầu tiên mà mùa mưa mang tới.

Dưới bóng râm của một thân cây lớn, Rơ Châm Lích nhàn nhã dựa lưng, ngắm nhìn đàn bò, nhìn sườn đồi. Thi thoảng anh cất giọng, hát lên những câu ca khoẻ khoắn, mạnh mẽ quen thuộc của chốn núi đồi cao nguyên. Đã qua tứ tuần, có gia đình, có đàn bò 50 con mà vợ chồng anh chăn cho một trang trại trong vùng. 10 năm nay anh vẫn sống như thế, rong ruổi khắp các sườn đồi với cây gậy đuổi bò trong tay.

Vợ chồng nhà Lích chỉ là một ví dụ điển hình cho hàng chục hộ gia đình người Jrai ở H’bông này. Chăn bò đối với họ là cái nghề của cả đời người, nuôi sống cả gia đình nhiều thế hệ. Thù lao chăn bò được chia ra làm hai loại, là nhận tiền mặt, hoặc nhận bê con như vợ chồng Lích. Nhận tiền mặt thì đơn giản, giao động từ 4 - 7 triệu đồng mỗi tháng tuỳ theo số lượng bò. Còn đối với nhận bê con, thì như Lích, mỗi 10 con bò nhận chăm, sau 1 năm đẻ được 10 con bê thì sẽ được nhận 1 con, nuôi chung với cả đàn của chủ.

Ở đây nhà ít thì nhận 10 - 20 con. Nhà nhiều thì nhận 60 - 70 con bò. Chỉ cần 1 lao động chính và 1 - 2 lao động phụ là có thể đảm bảo được công việc. 10 năm trong nghề, gia đình Lích tới nay cũng đã có cho mình gần chục con bò. Đó là cả một gia tài đối với những người chăn bò nơi đây.

Nhà Lích như thế, và những hộ dân khác cũng vậy. Họ lập nghiệp bằng nghề chăn bò, dù bắt đầu với hai bàn tay trắng, thì sau chục năm cũng có trong tay chút vốn liếng. Đủ nuôi thân, nuôi gia đình, và phát triển sau này.

Bản hợp xướng của thảo nguyên

Công việc chăn bò nhìn chung thì không có gì quá phức tạp và khó khăn. Tuy nhiên, không hẳn là như vậy. Lích có kể tôi nghe về một buổi chiều lơ đãng vì cơn mưa bất chợt. Một con bò lớn không hiểu sao đã đi lạc. Tới tối muộn, kiểm lại bò không thấy đâu thì cái bụng anh lo lắm. Nếu mất bò, Lích sẽ phải đền. Giá trị của một con bò lớn là bằng cả tiền công cả năm gia đình anh vất vả. Mà có khi còn mất cả công việc nếu chủ bò không cho nuôi nữa. May sao tới nửa đêm thì Lích cũng tìm được bò. Nó núp trong một lùm cây cách nhà hơn 3 cây số. Từ sau bận đó, vợ chồng Lích chăm bò kỹ hẳn.

Theo lời của Lích, khi nhận chăn bò, người chăn và chủ sẽ ký hợp đồng đàng hoàng. Trong đó ghi rõ quyền lợi và trách nhiệm của người chăn bò. Nếu bò chết có nguyên nhân rõ ràng, khách quan thì không sao, ngược lại thì người chăn sẽ phải đền.

Đấy, cuộc sống của những “cao bồi” miền Tây Nguyên là như vậy. Nhiều năm trôi qua, cứ chiều chiều, bóng đàn bò sẽ lại phủ kín sườn đồi. Chúng tấu lên những khúc nhạc đặc trưng từ tiếng kêu, tiếng gõ móng, thỉnh thoảng xen lẫn những câu khát mạnh mẽ của người chăn bò đủ lứa tuổi, âm vang trong cái nắng cái gió cao nguyên. Tất cả hoà tụ, tạo nên một bản hợp xướng du mục trên miền thảo nguyên nơi đây. Một vẻ đẹp về sức sống núi rừng mà ít người thấy được.

Đang xem: Những “cao bồi” giữa núi rừng Tây Nguyên

0 sản phẩm
0₫
Xem chi tiết
0 sản phẩm
0₫
Đóng